RỬA CHÂN CHO MẸ

Mẹ ơi xin mẹ một lần
Để con lấy nước rửa chân cho Người
Nát bằm những nét phác đời
Bao nhiêu sần sẹo ngày nuôi con khờ

Ngón này còn nửa móng thô
Xưa đêm con sốt mẹ mò lá nam
Đá dăm gạch nhọn gai dằm
Ngón chân mất nửa sẹo sần còn nay

Ngón mềm vất vả bao ngày
Trở nên cứng bởi đắng cay quá nhiều
Gót chân in sợi nắng chiều
Sợi dài sợi ngắn liêu xiêu bước đường

Bàn chân dẫm gió đi sương
Thịt mòn gân nhão xót thương ngón gầy
Da mồi run rẩy bàn tay
Mặt trời thu nắng cuối ngày ngoài hiên

Bàn chân con trắng, da mềm
Đường gai mẹ dẫm con êm bước hồng
Mảnh đau mẹ giấu trên đồng
Cho con đi giữa mênh mông phố, cười

Mẹ ơi ơn Mẹ một đời
Con xin được rửa chân Người từ nay

 

SAU BAO NẮNG GIÓ

RỬA CHÂN CHO MẸ

Tặng Người một nhánh cỏ gầy
Câu thơ mượn lại bóng mây che mình
Đốt đêm đợi trắng bình minh
Tìm hoài chỉ thấy mỗi mình mình
thôi

Người giờ ngái thẳm chân trời
Có nghe tiếng cỏ ru hời bóng trăng
Rằng xưa một kẻ hẹn rằm
Bỏ đi để lại tháng năm không mùa

Nhân tình thua thắng thắng thua
Phù hoa trăm nẻo bỏ bùa lời yêu
Ngất say ánh sáng mỹ miều
Tỉnh ra tay đã quá nhiều sợi đau

Cuối chiều vịn chút hoa lau
Lòng quê giờ cũng nát nhàu tiếng quê
Sau bao gió nắng tìm về.
Nghe chuông chùa thỉnh lời thề an nhiên

Vũ Tuyết Nhung (Nga Sơn, Thanh Hóa)