- Nếu bạn cần công việc bình thường, phù hợp với điều kiện hiện tại thì không việc gì phải khổ sở quỳ gối như vậy đâu, miễn bạn có thái độ cầu tiến trong công việc và ý chí kiếm tiền chính đáng.

Đọc câu chuyện trên VietNamNet, một thanh niên khỏe mạnh cầm bảng, quỳ gối xin việc tôi vừa thương vừa giận bạn.

Tôi chia sẻ với khó khăn hiện tại của bạn vì ít ra bạn cũng là thanh niên tích cực chứ không phải như nhiều bạn trẻ tư duy “nóc tủ” lười lao động và hình ảnh của bạn phần nào phản ánh được những bế tắc, khủng hoảng mà giới trẻ đang trải qua.

quỳ gối xin việc, tìm việc làm
Thanh niên quỳ gối: Xin làm ơn cho tôi có việc làm

Trước đây ở Hà Nội cũng từng có trường hợp quỳ gối, treo bảng vì không có tiền mua sữa cho con… Khác ở chỗ bạn ấy đã tốt nghiệp đại học, tiếng kêu cứu của bạn ấy có thể đại diện cho bất cập của xã hội khi hơn 220.000 cử nhân, thạc sỹ thất nghiệp nên dễ nhận được sự sẻ chia đồng cảm của dư luận. Nhưng bạn thì khác, bạn chỉ học hết cấp 2, nên bạn chẳng thể đại diện cho sự bất cập nào cả.

quỳ gối xin việc, tìm việc làm
Cử nhân P.Đ.N với tấm bảng xin việc gây xôn xao dư luận vào năm ngoái.

Tôi không có quyền trách bạn vì đó là quyền cá nhân và hoàn toàn không vi phạm pháp luật hay đạo đức xã hội, nhưng có phải bạn quá bế tắc?

Theo tôi, không việc gì phải nghiêm trọng như vậy bởi vì bạn không sở hữu nhiều bằng cấp, không mất thời gian và tốn nhiều tiền để học hành nên bạn chưa kiếm ra việc làm là chuyện bình thường. Bạn hãy nhìn con số hơn 220.000 người có bằng cấp vẫn đang thất nghiệp và nhìn lại mình đã quá bi đát hay chưa?

Với lao động tay ngang như bạn không thiếu việc làm như: phụ hồ, làm công nhân, bưng bê ở nhà hàng… tại sao không? Nhiều bạn tốt nghiệp đại học phải giấu bằng cử nhân để được tuyển dụng vào làm công nhân đấy thôi. Xã hội đang thừa thầy nhưng thiếu và cần những người thợ theo đúng nghĩa. Vậy tại sao bạn không làm một người thợ - cái mà xã hội cần?

Tôi không biết bạn có ý định xin vào vị trí việc làm “mát mẻ”, “êm ái” hay là lao động chân tay, nếu có suy nghĩ tìm công việc nhàn hạ thì bạn có quỳ đó mãi mãi cũng không ai thuê cho dù bạn tài giỏi hơn người, bởi ngoài kia còn cả trăm nghìn tấm bằng cử nhân, thạc sỹ đang lao đao chưa biết về đâu. Hơn nữa, xã hội vốn trọng bằng cấp nên cơ hội để bạn kiếm công việc nhàn hạ coi như không có cửa.

 

Còn nếu bạn cần công việc bình thường, phù hợp với điều kiện hiện tại thì không việc gì phải khổ sở quỳ gối như vậy đâu, khắp nơi quán sá, nhà hàng khi nào cũng cần tuyển nhân viên phục vụ, miễn bạn có thái độ cầu tiến trong công việc và ý chí kiếm tiền chính đáng.

Thất nghiệp chỉ dành cho những bạn trẻ ngồi “nóc tủ”, tư duy sang chảnh, lười lao động chân tay, chứ không dành cho những người tích cực kiếm tiền bằng sức lao động chân chính, thay vì quỳ gối treo bảng bạn nên đến tất cả các nhà hàng, quán cà phê, khu công nghiệp… sẽ không thiếu việc để bạn làm.

Tôi cũng đã từng là sinh viên tỉnh lẻ lên thành phố học tập, đã làm nhiều nghề từ giữ xe, bưng bê… không có gì là xấu hổ, cái quan trọng nhất là xác định được mình đang ở đâu để tìm cho mình công việc phù hợp, bởi người xưa có câu “biết mình biết ta trăm trận trăm thắng”.

Chắc bạn biết Nick Vujicic, người đàn ông không tay không chân làm cả thế giới kính nể vì nghị lực vươn lên. Gần gũi hơn trong cuộc sống hàng ngày xung quanh ta vẫn có vô vàn em nhỏ bán vé số, bà lão bán nước lề đường, người mù, người tàn tật lao động bằng chính nghị lực của họ. Tại sao bạn là người khỏe mạnh lại quỳ gối yếu đuối vậy?

Tôi đã từng thất nghiệp nên hiểu rõ cảm giác bị phụ thuộc là như thế nào nhưng xã hội chỉ đào thải những người lười biếng chứ không bao giờ phụ người siêng năng tích cực, với một người trai trẻ khỏe mạnh như bạn kiếm một công việc phù hợp với bản thân không khó lắm đâu.

Trương Khắc Trà