Vợ mất, bố chồng tôi ở vậy 50 năm, nuôi 9 người con trưởng thành
Ảnh minh hoạ

Tôi về nhà chồng khi mẹ chồng tôi đã mất 23 năm, bố chồng tôi ở vậy nuôi các con khôn lớn. Bố mẹ chồng tôi sinh được 9 người con, 7 con trai và hai con gái, chồng tôi là thứ 6 trong nhà. Tuy không có mẹ nhưng các con của bố ai cũng trưởng thành, có 9 người con thì 7 người là kỹ sư, bác sỹ, cao đẳng… các ngành nghề! 

Ba mươi năm được làm con dâu của bố, đến giờ bố đã đi xa nhưng với tôi, bố chính là người đàn ông, người cha mẫu mực nhất, một người được cả dòng họ, cả đại gia đình tôn kính.

Chín người con, bảy người con trai với bảy cô con dâu, ai cũng thương bố như cha ruột của mình.

Ngày tôi về làm dâu, gia đình chồng tôi nghèo lắm, các chị dâu của tôi kể lại trước đó còn rất khó khăn, mỗi ngày chỉ ăn một bữa cơm độn ngô khoai sắn. Chỉ dâu cả của tôi kể lại “nhà đông em nên vừa mang nồi cơm ra, chị ngồi đầu nồi xới cơm cho các em một lượt, đến lượt chị thì nồi đã hết cơm rồi”.

Mẹ mất để lại gánh nặng cả gia đình đông con trên vai bố. Lúc đó bố mới hơn 40 tuổi, có một cô ở làng bên thương bố muốn về với bố, anh em họ hàng cũng mong bố cưới cô về để cô đỡ đần đàn con, bố sẽ đỡ vất vả hơn.

Nhưng bố không đồng ý, bố sợ cưới cô về bố sẽ phải có thêm con với cô, bố sợ không dành trọn vẹn tình thương để lo cho các con, bố sợ cô ấy cũng khổ thêm.., và bố quyết định ở vậy chăm lo cho các con khi bố mới hơn 40 tuổi, khi em út của chồng tôi còn chưa đi học.

Nghèo, thiếu thốn đủ bề nhưng các con vô cùng thương nhau, đùm bọc nhau học hành và trưởng thành! Cả gia đình ai cũng hiền lành, tốt tính, luôn nghĩ về người khác. Khi các con của bố trưởng thành lấy vợ lấy chồng, tuy 7 cô con dâu có thể mỗi người mỗi tính, nhưng khi về làm dâu của bố là đều yêu đại gia đình chồng như gia đình mình. 

30 năm làm dâu cũng 30 cái giỗ của mẹ chồng, duy nhất 1 lần tôi không dự vì sinh con. Còn tất cả chúng tôi dù làm ở gần, hay ở xa tận đâu cũng về đoàn tụ làm giỗ cho mẹ và động viên bố.

Các chị dâu tôi vào bếp nấu ăn, mỗi lần giỗ là cả chục mâm cơm cho các con cháu về tề tựu giỗ mẹ, giỗ bà. Cuối mỗi bữa ăn đều họp gia đình để bố thông báo việc làng, việc họ hàng, những việc cần đóng góp xây dựng làng xã, tu sửa từ đường… và các con kể chuyện gia đình riêng của mình.

Khi tôi sinh hai cô con gái (hồi đó những năm 1990 về quê vẫn nặng nề vấn đề sinh con trai nối dõi) mặc dù về làng có người này người kia nhắc nhở tôi nên sinh thêm xem có ra con trai không. Nhưng tuyệt nhiên chưa một lần bố đề cập chuyện này, bố luôn ủng hộ tôi trong mọi việc.

 

Mẹ đẻ tôi ở với tôi hơn 30 năm cho đến khi mẹ tôi gần 90 tuổi, bị mất trí nhớ. Tôi và chồng rất vất vả chăm mẹ, cũng có người nói ra nói vào, rằng chồng tôi là rể mà nặng gánh với mẹ vợ. Nhưng bố vẫn luôn ủng hộ tôi và luôn động viên hai vợ chồng cố gắng chăm sóc mẹ tôi. Tôi vô cùng biết ơn bố chồng tôi vì điều này! Và biết ơn cả chồng tôi nữa.

Bố dạy chúng tôi rất nhiều điều. Có những câu đã trở thành chân lý đối với tôi.

Bố nói "bàn tay có ngón dài ngón ngắn, trong gia đình hay xã hội cũng thế, có người thế nọ thế kia. Ai thế nào là một phần do điều kiện, hoàn cảnh mang lại và cả sự được học hành nhận thức tạo nên. Nếu mình hơn họ thì đừng có so đo với họ. Nhất là đừng bao giờ so đo với anh em ruột thịt của mình”.

Bố nói “bố không cần các con làm điều gì cao sang cho bố, chỉ cần anh chị em các con biết thương nhau, đùm bọc nhau, đó là cách báo hiếu giá trị lớn nhất với bố”.

Bố chồng tôi là một người nông dân thuần chất, không học hành cao rộng, nhưng bố rất giỏi chữ Nho. Ông là trưởng họ và rất được nể trọng trong làng. 

Những ngày cuối đời của bố, bố rất minh mẫn, bố đau bệnh đi viện rồi về nhà, dù bệnh đau thế nào cũng không kêu than. Thấy bố đau, chúng tôi muốn đưa bố vào viện nhưng nhất định bố không đi. Bố bảo “bố biết bệnh bố thế nào, bố không đi viện nữa đâu”.

Bố tỉnh táo đến phút cuối cùng, còn hôn các cháu nội rồi huyết áp tụt dần và bố đã lặng lẽ ra đi như người ngủ thật sâu. Bố tôi hưởng thọ 95 tuổi.

Ngày bố mất tôi đã khóc rất nhiều, tôi thương bố bằng tất cả tình yêu thương như một người con gái của bố! Khi viết những dòng này, nước mắt tôi đang rơi.

Bố yên nghỉ nhé! Cả đời này con vô cùng hạnh phúc vì được làm con dâu của bố. Thương nhớ bố vô cùng!

Dương Thị Hà

Mời độc giả gửi bài viết chủ đề "Cha mẹ trong tim tôi" về địa chỉ email: bandoisong@vietnamnet.vn. Các bài viết phù hợp sẽ được đăng trên VietNamNet. Trân trọng!

Cha tôi giàu có một thời nhờ cần kiệm, dạy con rất nghiêm khắc

Cha tôi giàu có một thời nhờ cần kiệm, dạy con rất nghiêm khắc

Hôm nay là ngày giỗ thứ 21 của cha. Tôi quyết định trong ngày này sẽ dành chút ít thời gian hồi tưởng về cha như là một cách tri ân Người.