Khờ khạo một chút sẽ hạnh phúc, sống quá thông minh sẽ mệt mỏi.

Nghĩ quá nhiều,tâm trạng dễ phiền muộn. Quan tâm quá nhiều, dễ mẫn cảm đa nghi. Bận tâm quá nhiều, dễ nghĩ đến được mất. Làm người, ngốc nghếch một chút, thì có thể thản nhiên đối đãi sự tình.

Khờ khạo một chút, cũng không phải thể hiện rằng chỉ số thông minh thấp, hoặc là người chậm hiểu, mà là đối với nhân sinh có một phần thấu hiểu, một phần thản nhiên. Làm người, ngốc nghếch một chút thực ra vẫn tốt hơn, quá tính toán sẽ mệt chính mình. Với người tham món lợi nhỏ, kẻ “ngốc” cũng không ngại mà nhượng lại họ vài phần. Với người ham sĩ diện bề ngoài, cũng không ngại mà khen họ vài câu. Với những người thích a dua nịnh hót, thì yên lặng rời xa, không để ý tới nữa.

Không phải là nhìn không thấu, mà là không nói ra. Không phải không cảm thấy tổn thương, mà là mặc kệ. Kẻ ngốc nghếch, thông thường lại có thể hiểu được bao dung và cảm ân. Hạnh phúc kỳ thực rất đơn giản, chỉ cần hiểu được khi nào nên tiến, nên thoái.

 

Có những người nhìn không thuận mắt, thì không để ý tới nữa. Có chút lý lẽ nói không rõ ràng thì thôi không giải thích nữa. Có chút tư tưởng nghĩ không thông, thì thôi không cần vướng bận. Không tranh giành là một loại trí tuệ, cũng là một loại từ bi Buông tha chính mình, cũng buông tha cho người khác.

Làm người, ngốc một chút, kỳ thực cũng không có gì là thiệt thòi.

Tú Uyên