NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ BÁN HÀNG RONG


Người đàn bà bán xôi
đầu vấn khăn sương
gói ánh mặt trời đỏ vào nếp hương muôn muốt
thoắt tay vun đằm xôi gấc
tiếng rao ấm lòng người, ấm cả góc phố mùa đông!

Người đàn bà bán hàng rong tạp hóa
xé rách ngày xanh- gót sen nứt nẻ
sóng hằn khóe mắt
khuôn trăng nốt chân chim
tiếng rao lẫn gió cát, bụi đường!

Người đàn bà gánh cả cánh đồng hoa đi bán
hoa violet tím màu nhung nhớ
hoa hồng song hỷ tươi màu hạnh phúc đôi lứa
hoa đồng tiền đỏ sắc màu mơ ước “kệ đời nổi trôi”
bị cắt lìa gốc, lìa cành trong nước lã hoa vẫn dâng cạn sắc hương
mắt chiều vời vợi nhìn dòng người mắc cửi
môi vẫn hé nụ chào mời khi khách lẻ đã dần thưa!
Cũng có khi gánh mưa
khi phố đã lên đèn!

Những người đàn bà lẫn vào gió sương
gánh cuộc sống cả nhà trên vai từ ngõ lầy cổng làng qua cửa ô thành phố
khứ hồi xếp lớp những dấu chân lầm lụi sớm khuya

Những tiếng rao
lúc lảnh lót thay tiếng chim buổi sáng
lúc át tiếng loa phường
lúc át tiếng còi xe

 

Mà những tiếng ru
vẫn vành vạnh mỗi khi màn đêm buông xuống
Đáy khuya lại chập chờn thao thức!
từ tinh mơ đến cạn ngày
ai mua hết tiếng rao?

TIẾNG HÁT

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ BÁN HÀNG RONG
Lắng sâu tiếng hát ru nôi
Cánh cò cõng cả một trời ước mơ
Lời ru chở nỗi nắng mưa
Mẹ đưa con đến bến bờ nghĩa nhân

Khúc hành quân, tiếng nước non
Nằm gai nuốt cả khói bom ba càng
Thân anh gửi chốn non ngàn
Hồn anh về cõi mênh mang vô thường

Hát rằng sợi nhớ sợi thương
Đan tin yêu với sợi vương tơ trời
Tôi cùng em chặng đường đời
Vẫn mang câu hát: qua thời bão giông

Phù sa bén ngọt sữa đòng
Lắng trong khúc hát dòng sông lở bồi

Đỗ Văn Xuân