Ngày ba lấy vợ

08:48 | 12/09/2018

Chú gọi điện, nói “Hai đứa bay thu xếp về nhà, ba bọn bay sắp cưới vợ”. Con nghe điện xong, không biết nên cười hay nên khóc. Có một chút gì đó buồn tủi, một chút hờn ghen, và cả thương ba.

Mẹ mất sớm, khi chị em chúng con vừa mới lên năm, lên mười. Ba nuôi chúng con, vất vả không sao đong đếm. Cũng may anh em nội ngoại đều ở gần, đôi bận chúng con ho, sốt, ốm đau, có bà nội, bà ngoại, có cậu có dì qua lại.

Nhiều lần con nghe bà nội thủ thỉ: “Vợ bay mất sớm, xem trong xóm có đám nào phù hợp thì tái hôn. Hai đứa con gái, lớn lên rồi nó sẽ lấy chồng. Không lẽ định ở đời ở kiếp vậy”.

Ba nói với nội, mình nuôi hai đứa con, tiền bạc chẳng dư thừa, ai dám lấy mình cho rước khổ vào thân. Nhưng con biết, để nuôi hai đứa con, ba đã chẳng còn tâm tư nào mà thương yêu ai nữa.

Đám cưới
Ngày ba lấy vợ

Ngày con yêu đương, ba bảo với con đàn ông có năm bảy loại, nhưng con nhất thiết phải chọn người thương con.

Bởi dù anh ta có nhiều tiền, có giỏi dang, có tài năng hào hoa đến cỡ nào mà anh ta không thương con thì cũng vô dụng.

Rằng chọn bạn đời cũng như chọn một món ăn, không cần tốt, chỉ cần phù hợp. Nó giống như là sơn hào hải vị mà con không thích cũng không thấy ngon, bình dị dân dã mà vừa miệng thì sẽ thích thú.

Ba còn nói với con, không có người đàn ông nào hoàn hảo, chỉ cần người đó vì con mà cố gắng từng chút một để trở thành tốt hơn.

Thực ra con chẳng mơ ước gì nhiều. Con chỉ cầu mình gặp được một người đàn ông yêu mình, thương mình như ba từng yêu thương mẹ.

Mẹ đi xa lâu rồi, những bộ quần áo mẹ hay mặc ba vẫn gấp gọn gàng trong tủ, mỗi mùa nắng lại lôi ra giặt rồi phơi.

Mẹ đi xa rồi, mỗi năm đến sinh nhật mẹ, đến kỉ niệm ngày cưới ba vẫn mua bánh kem, mua hoa, cả nhà mình cùng hát hò, rồi khóc.

Còn càng nhớ mẹ, lại càng thương ba. Người ta nói “mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ lót lá mà nằm”.

Cha vì thương chúng con, đã từ chối bao nhiêu người tình nguyện mối mai. Ba vì thương con, mà khiến cho bà nội ngày nhắm mắt xuôi tay vẫn không vui lòng.

Đôi khi, nhìn dáng ba lụi cụi trong bếp, con vẫn ước rằng sẽ có một ngày chỗ đó sẽ có một người đàn bà đứng, thay mẹ, thay chúng con chăm sóc ba mỗi ngày.

Con đi lấy chồng, em gái vào đại học. Đứa lo việc này, đứa bận việc kia. Ai cũng có những bận bịu của riêng mình mà không hay ba đã có người nguyện cùng gắn bó.

 

Hôm nhận điện thoại báo tin của chú. Con gọi cho em, bảo nó thu xếp chuyện trường lớp, hai chị em về nhà xem ba tính ra sao.

Nó nghe xong, khóc như mưa như gió. Con biết em cũng như con, cảm thấy có chút bất ngờ, có chút mất mát, không muốn sẻ chia. Nhưng hơn hết, là em thương ba.

Con chỉ buồn tủi một chút, vì người thông báo cho chúng con tin này không phải là ba. Hẳn là ba cũng cảm thấy khó nói, hay là sợ chúng con buồn lòng?

Nhưng chúng con đã về rồi. Thấy ba đón chúng con, không tự nhiên nói cười như mọi khi. Ba ngồi đó, đầu đã lốm đốm tóc bạc, nghe mọi người bàn chuyện cưới xin, mâm cỗ.

Ba nói cả hai đều đã già rồi, đều đã góa bụa, cũng là rổ rá cạp lại để tuổi già nương tựa vào nhau, không cần phải rình rang, không cần mâm cỗ nhiều, chỉ vài mâm anh em trong nhà là được.

Con ngồi nhìn ngắm ba, lòng hân hoan mà mắt rớm lệ. Ngày mẹ ra đi, tóc ba hãy còn xanh. Bao năm vất vả nuôi dạy chúng con, chưa được nhờ cậy gì, tuổi già đã sầm sập đến.

Hôm theo ba đến nhà người ta hỏi vợ, thấy ba xấu hổ, thấy người phụ nữ ấy thẹn thùng đứng nép ở góc nhà, sao mà thấy thương. Hai người đã đi qua nửa kiếp người, sóng gió đã từng, mất mát đã trải mà hôm nay ngại ngùng như con trẻ.

Cuối cùng thì ngày vui của ba cũng xong. Bữa cơm đầu tiên thấy dì tất tả trong bếp, ăn không dám ăn nhiều, nói cũng không dám nói nhiều, chỉ lo giành việc với chúng con.

Còn ba, đã lâu rồi mới thấy lại quýnh quáng ra vào như vậy. Con biết ba vui. Và thật lòng con cũng vui. Ba không còn cô đơn nữa rồi, bữa cơm đã có người lo, căn nhà sẽ thêm hơi ấm. Mẹ dưới suối vàng chắc hẳn cũng sẽ vui lây.

Con cũng rất thương dì, dù với chúng con, dì chưa một ngày chăm lo nuôi dưỡng. Vì con đã đi làm dâu nên con hiểu.

Phụ nữ lấy chồng không phải chỉ có chồng, mà còn con cháu bên chồng, còn cả một đại gia đình mới phải chăm lo. Làm dâu, làm vợ, làm mẹ ở tuổi nào cũng là một điều không dễ.

Nhưng con tin, chỉ cần hai người thương nhau thì không có gì là đáng kể. Và con cảm ơn dì đã đến bên ba, thay con chăm sóc ba, người đàn ông vĩ đại nhất của chúng con, suốt cả cuộc đời.

Khi đàn bà im lặng

Khi đàn bà im lặng

Đôi bận, trong những cuộc chuyện phiếm của đồng nghiệp, bạn bè, tôi có nghe cánh đàn ông than thở rằng, điều đáng sợ nhất mỗi khi về nhà đó chính là phải nghe vợ nói quá nhiều.

Đưa nhân tình vào nhà nghỉ, thầy dạy bơi gặp vợ ở quầy lễ tân

Đưa nhân tình vào nhà nghỉ, thầy dạy bơi gặp vợ ở quầy lễ tân

Từ hôm xảy ra chuyện, hôm nào tôi cũng đắm chìm trong rượu. Tôi ngỡ mình đã có gia đình yên ấm, công việc ổn định, chờ đợi đứa con đầu lòng như bao người khác, giờ tôi lại thành kẻ trắng tay.

Xa chồng, nữ bác sĩ quay cuồng trong mối tình tội lỗi

Xa chồng, nữ bác sĩ quay cuồng trong mối tình tội lỗi

Kể về câu chuyện này, tôi biết, nhiều người sẽ trách móc, thậm chí mắng chửi chúng tôi thậm tệ. Tuy nhiên, tình yêu thường có những lý lẽ riêng và chỉ những người trong cuộc mới có thể hiểu được nó.

(Theo Dân trí)

 
 
  •  
  •  
0 bình luận